Wednesday, October 19, 2016



TIỂU THƯ VÀ NÔNG DÂN




Tác giả: Caca
Câu chuyện xoay quanh cuộc tình của người nông dân Hai Khỏe và cô gái nhà giàu tên Trân.
Hai Khỏe:
Giới tính: Nữ
Tính cách: Thô lỗ, cộc cằn, cục mịch.
Ngoại hình: Giống con trai (tranguys)
Gia cảnh: Nhà nghèo, ba mẹ mất từ năm 18 tuổi, một mình nuôi 3 đứa em ăn học.


CHAP 2.
 Tôi đưa mắt nhìn cô ta đi trên bờ ruộng, cô ta đi không vững, sợ bị té xuống ruộng, nhìn mắt cười quá, nhưng thôi tôi không nhìn nửa, cố gắng tiếp tục công việc đang dỡ dang, ít nhất tôi không bị người ta ném đá vào đầu hay vào lưng..
 Tôi làm liên tục và cuối cùng cũng thấm mệt, tôi đến gốc cây đa đằng kia để tựa lưng nghĩ ngơi và sẽ có một giấc nghĩ trưa êm đềm. Tôi chợp mắt không được bao lâu thì nghe tiếng hét thất thanh của một cô gái.
 “ Cứu tôi với! Cứu tôi với!”.
 Tôi ngồi bật dậy xem chuyện gì đang xảy ra, tôi nhận ra người con gái đó là ai rồi, nhưng theo sau cô gái là một con Trâu rất lớn..
 “Oh oh, phải cứu cô ta thôi, không trâu nó đâm lủng ruột” ! tôi nghĩ bụng.
 Cô ta chạy băng xuống ruộng của tôi, tôi nhanh chóng phóng như tên bay xuống ruộng chụp lấy tay của cô ta. Lôi cô ta thật nhanh lên chỗ cao nhất để có thể tránh được con trâu đang hung dữ..

Wednesday, September 21, 2016


TIỂU THƯ VÀ NÔNG DÂN



Tác giả: Caca
Câu chuyện xoay quanh cuộc tình của người nông dân Hai Khỏe và cô gái nhà giàu tên Trân.
Hai Khỏe:
Giới tính: Nữ
Tính cách: Thô lỗ, cộc cằn, cục mịch.
Ngoại hình: Giống con trai (tranguys)
Gia cảnh: Nhà nghèo, ba mẹ mất từ năm 18 tuổi, một mình nuôi 3 đứa em ăn học.
CHAP 1
Tôi sinh ra và lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, tôi là đứa con lớn duy nhất trong ngôi nhà sập sệ nhất của ngôi làng, một mình tôi phải lo lắng và chăm sóc cho ba đứa em nhỏ. Ba mẹ tôi qua đời vì bị cơn lũ cuốn, năm tôi được 18 tuổi. Đứa út bây giờ chỉ mới 12 tuổi, đứa em thứ 3 của tôi nó được 14 tuổi và đứa em thứ hai của tôi nó được 16 tuổi. Và bây giờ tôi đã 20 tuổi.

Wednesday, June 15, 2016



Bây giờ nhà cũng đã dọn vào,vẫn còn một việc quan trọng cần phải làm,nàng đợi Nhậm Dĩnh ngủ say,viết xuống tờ giấy nói đi mua ít đồ,liền chạy xe đến công ty của Nhậm Thành,gọi điện thoại cho hắn,lát sau đã thấy hắn đi cùng mấy tên vệ sĩ đến quán rượu,hắn chậm rãi ngồi xuống,trên mặt không biểu lộ bất kỳ điều gì.

“Ngươi mang tiểu Dĩnh đi đâu ?”

“Nàng vẫn an toàn,ta đến là muốn xin ngươi để cho ta cùng nàng được tiếp tục quen nhau”



Nàng thật sự cảm động,không biết nói gì ngoài câu cám ơn, Điền Cảnh Lâm lấy tay xoa đầu nàng,dẫn nàng đi đến bên bàn,thấp cây nến lên,không biết từ ở đâu lấy ra cây đàn ghita,còn vừa đàn vừa hát bài happy birthday,âm thanh trầm lắng dễ nghe,rất hợp với không khí lãng mạn này.

“Mau ước đi”

Điền Cảnh Lâm lấy ra máy quay phim đi đến bên cạnh của nàng,Nhậm Dĩnh mỉm cười nhắm mắt lại không biết ước điều gì,lát sau chu cái miệng nhỏ nhắn ra thổi nến.

“Tiểu Dĩnh,ngươi ước cái gì vậy ?”

“Không nói cho ngươi biết”

Thời gian cứ như vậy trôi qua rất yên bình,vết thương của Điền Cảnh Lâm cũng đã khá hơn nhiều,nàng cùng Nhậm Dĩnh đi dạo trên bãi cát, Điền Cảnh Lâm ngồi ở trên bãi cát ngắm nhìn Nhậm Dĩnh đang nhặt mấy vỏ sò,còn mỉm cười rất ngọt ngào,nàng cũng cảm thấy mình và Nhậm Dĩnh thật có duyên,trước đây đi học chỉ gặp một lần,tiện tay giúp nàng trừng phạt tên nam sinh kia mà thôi,hơn nữa còn mắng chửi nàng,không nghĩ đến nàng lại nhớ kỹ như vậy,còn thầm thích mình nhiều năm như vậy, Điền Cảnh Lâm lúc đó cũng không biết là mắng chửi Nhậm Dĩnh hay bản thân mình,từ nhỏ nàng cũng đã không có cha mẹ bên cạnh,bị người ức hiếp nhiều thì cũng phải biết tự bảo vệ mình thôi,đang suy nghĩ không biết bao lâu,Nhậm Dĩnh chạy đến ngồi ở trong lòng của nàng, Điền Cảnh Lâm nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

“Tiểu Dĩnh,ở đây nhiều ngày như vậy có cảm thấy buồn chán hay không ?”

“Có ngươi cùng ở, ta sẽ không cảm thấy buồn chán”

Like us on facebook

Popular Posts